Lại về với bến Ninh Kiều

Lại về với bến Ninh Kiều

  Lại về với bến Ninh Kiều   Lại nghe em hát   Giữa chiều   Mưa giăng.   Chẳng Quan họ cũng dùng giằng   Không nón thúng cũng   Tình bằng
Quê mình

Quê mình

  Người cuốc đất rã rời   Đất, những hòn khô khốc   Mặt trời lên khó nhọc   Trong cái nắng hụt hơi   Câu thơ khoác áo tơi   Giữa trưa hè nóng bỏng.     Nghĩ về quê hương mình   Lắm khi trào nước mắt  
Bài thơ: Lăng miếu Bình vương Dương Tam Kha ở làng Thành Đạt

Bài thơ: Lăng miếu Bình vương Dương Tam Kha ở làng Thành Đạt

  Bao năm vắng bóng ngôi đền (1)   Bao đời gìn giữ một nền đất cao (2);   Đất thiêng ôm ấp anh hào   Cùng bao kỷ vật (3) ai nào dám quên   Trống đồng đào giếng đưa lên   Đồng tiền thế kỷ nằm yên đất dày;   Lỗ Mao xưa – Thành Đạt(4) nay  
Mắt em

Mắt em

  Buồn làm chi nữa mắt ơi!   Có chăng một chút   Cuối trời   Xa xăm.   Để rồi đến cả trăm năm   Bâng khuâng một cõi   Xa xăm  …
Những nghệ sĩ họ Dương tài năng của nhạc Việt

Những nghệ sĩ họ Dương tài năng của nhạc Việt

  Nhạc sĩ Dương Thiệu Tước   Dương Thiệu Tước (1915–1995), quê ở làng Vân Đình, huyện Sơn Lãng, phủ Ứng Hòa, tỉnh Hà Đông (nay thuộc Hà Nội). Xuất thân trong gia đình Nho học truyền thống, ông là cháu nội cụ nghè Vân Đình Dương Khuê, nguyên Đốc học Nam Định.     Ông là một nhạc sĩ tiền chiến nổi tiếng và được coi là một trong những nhạc sĩ tiên phong của tân nhạc Việt Nam.  
Ngập ngừng

Ngập ngừng

  Biết rồi thuyền định sang ngang   Mà con sóng vỗ xốn xang lòng thuyền.     Trách con sóng nỡ vô duyên   Hay là tại gió đẩy thuyền sang sông.     Gió ơi! Sao nỡ bất công…?