Cô Dương Kim Phúc – một đời gắn với sự nghiệp “Trồng người”
- 29/08/2025
- Ban Thông tin truyền thông
- 1
Trong căn nhà bên con kênh nhỏ chảy qua rạch Long Xuyên, An Giang, mỗi buổi chiều, tiếng đọc kinh, tiếng trẻ con ê a vẫn vang lên đều đặn. Người phụ nữ tóc đã pha sương nhưng ánh mắt vẫn sáng và nụ cười luôn đôn hậu – đó là cô Dương Kim Phúc, một đời gắn bó với nghề giáo và nay tiếp tục cống hiến bằng vai trò giáo lý viên Phật giáo Hòa Hảo, đồng hành với Họ Dương Long Xuyên với công tác khuyến học khuyến tài.
Từ bục giảng đến trái tim người học trò
Sinh ra và lớn lên tại An Giang, cô Phúc sớm chọn con đường sư phạm. Sau thời gian dài đứng lớp, từ những ngày đầu còn dạy ở các điểm trường khó khăn đến lúc trở thành giáo viên giỏi, cô đã gieo con chữ cho hàng ngàn học trò.“Ngày xưa, trường còn nghèo, học trò thiếu sách vở, tôi phải tự viết bảng chữ to, rồi mua phấn về chia cho tụi nhỏ. Nghề giáo không giàu tiền bạc, nhưng giàu tình nghĩa,” cô Phúc nhớ lại.
Với giọng nói trầm ấm, cô không chỉ dạy chữ mà còn dạy trò cách làm người, biết yêu thương, kính trọng cha mẹ, sống tử tế với bạn bè. Nhiều học trò của cô nay đã thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên… khi gặp lại vẫn kính cẩn gọi “cô” với tất cả sự trân trọng.
Tiếp tục cống hiến với vai trò giáo lý viên
Về hưu, khi nhiều người chọn an nhàn nghỉ ngơi, cô Phúc tiếp tục “đứng lớp” – nhưng là lớp học đặc biệt: lớp giáo lý của tín đồ Phật giáo Hòa Hảo. Công việc này không có lương, chỉ có niềm tin và lòng tự nguyện. Cô tổ chức các buổi giảng giáo lý, hướng dẫn thanh thiếu niên hiểu về đạo lý làm người, sống thiện, tránh xa tệ nạn.“Tôi nghĩ, mình còn sức thì còn giúp đời. Cái tâm của nghề giáo vẫn còn trong tôi, chỉ là hôm nay tôi dạy đạo lý thay vì những con số, cái chữ thời tiểu học” cô chia sẻ.
Cô Dương Kim Phúc Giáo lý viên PGHH thuyết giảng bài Ân Tam Bảo
Người phụ nữ năng động và tiêu biểu
Không chỉ giảng dạy, cô Phúc còn tích cực tham gia các hoạt động thiện nguyện: quyên góp ủng hộ người nghèo, vận động sách vở cho trẻ em khó khăn, tham gia công tác phụ nữ tại địa phương. Ai gặp cô cũng thấy ở bà dáng vẻ nhanh nhẹn, cách nói chuyện cởi mở, đầy năng lượng.
Ở tuổi xế chiều, khi nhiều người chọn nghỉ ngơi, cô Dương Kim Phúc vẫn không ngừng bước. Từ vai trò Phó Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo, Chủ tịch Hội Cựu giáo chức, Phó Ban Liên lạc Cán bộ hưu trí, Ủy viên Mặt trận phường Mỹ Quý cũ (nay là phường Long Xuyên), cho đến những chuyến xe chở đầy quần áo, giày dép, nón, túi xách – hơn 10 tấn tất cả đều gửi đến tay những mảnh đời kém may mắn, cô đều tự nguyện làm bằng cả tấm lòng.
Dưới ánh đèn vàng nhạt của hành lang bệnh viện, những bát cháo nóng được trao đi kèm theo nụ cười hiền và lời hỏi thăm ân cần. Với cô, đó không chỉ là bữa sáng cho người bệnh, mà còn là cách gieo một chút ấm áp, một niềm tin nhỏ vào cuộc sống. Giữa bao bộn bề, nhịp sống hối hả, 4 giờ sáng mỗi ngày của cô lặng lẽ như giọt sương tinh khôi, chạm vào trái tim người nhận và để lại dư âm đẹp trong lòng người trao.
Với cô, mỗi phần quà không chỉ là vật chất, mà là lời nhắn nhủ: “Cuộc sống này vẫn còn nhiều người sẵn sàng yêu thương nhau.”
4 giờ sáng mỗi ngày cô Dương Kim Phúc trao cháo từ thiện cho người nhà bệnh nhân tại Bệnh viện đa khoa An Giang
Quần áo cũ của cô Dương Kim Phúc cho người nghèo tại cửa hàng không đồng Phú Tân và Chợ Vàm
Hình ảnh người phụ nữ U 80 nhưng ánh mắt vẫn sáng, bàn tay vẫn bận rộn chuẩn bị từng món đồ thiện nguyện, vẫn say sưa giảng bài cho đồng đạo, là minh chứng rằng tình thương và tinh thần cống hiến không hề biết đến tuổi tác.“Phụ nữ Việt Nam, dù ở tuổi nào cũng nên sống tích cực, làm việc có ích cho gia đình và xã hội,” cô nói.
Tấm lòng vì cộng đồng Họ Dương
Dù tuổi đã cao, cô Phúc vẫn tích cực tham gia Hội đồng Họ Dương Long Xuyên, cùng các thành viên chia sẻ khó khăn với học sinh nghèo hiếu học, kết nối người Họ Dương ở khắp nơi để chung tay hỗ trợ nhau. Nhiều em học sinh khó khăn đã được cô trực tiếp trao học bổng, khích lệ tinh thần vươn lên.“Thấy các cháu thiếu thốn, tôi nhớ thời mình cũng từng chật vật nuôi con ăn học. Nên giúp được gì là tôi làm, mong các cháu học giỏi, thành người có ích,” cô nói.
Cô Dương Kim Phúc (người thứ hai từ phải qua) trong ngày ra mắt HĐHD Long Xuyên
Một tấm gương sáng giữa đời thường
Cuộc đời cô Dương Kim Phúc là minh chứng sống động cho câu nói:“Người thầy không chỉ dạy chữ, mà còn truyền ngọn lửa sống tốt, sống đẹp.” Từ bục giảng đến giảng đường giáo lý, từ lớp học tiểu học đến những buổi sinh hoạt đạo, cô vẫn kiên định với sứ mệnh “trồng người”.
Giữa nhịp sống hiện đại, hình ảnh người phụ nữ tóc bạc nhưng vẫn say sưa giảng bài, ánh mắt tràn đầy niềm tin, đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng học trò là đồng đạo và cả bà con lối xóm. Bởi, với cô – dù dạy chữ hay dạy đạo, dù ở trường hay trong Hội đồng Họ tộc, tất cả đều xuất phát từ một trái tim muốn gieo điều thiện cho đời.
Bài & ảnh: Dương Bảo